Trong phố - phố "trong"

Updated: Nov 14, 2018

Buổi sáng mùa thu Hà Nội. Âm nhạc. Những nụ cười. Những giọt nước mắt. Bó hoa và cả những chiếc bắt tay nồng hậu. Trong sân một khu tập thể nhỏ, có những khoảnh khắc kì diệu và trong trẻo như thế đã diễn ra.


"Buổi sáng sớm cuối tuần của Hà Nội lúc trời sang thu, gió thổi bay bay và nắng rơi khẽ từng giọt; lọt thỏm giữa những tòa nhà cao chọc trời, khoảnh sân bé xinh của một khu tập thể cũ vang lên tiếng đàn của một bản nhạc giao hưởng, trong veo như những giọt sương.

Những cụ già tóc đã bạc trắng, cô bé nhỏ đang tập nói những câu ngọng nghịu, cậu học trò tuổi teen đều tập trung trong khoảnh sân nhỏ xíu ấy, trên những dọc hành lang trồng đầy hoa giấy, yên lặng và chăm chú lắng nghe.

Những chiếc đàn violin, piano sang chảnh, tưởng rằng chỉ được biểu diễn trong những nhà hát xa hoa, nay được đặt trong một khu tập thể, gần đến mức có thể chạm thấy, cảm nhận thấy.

Và mọi người cùng nhau hát, cùng nhau vỗ tay theo nhịp nhạc, một điều dường như là "cấm kị" trong những nhà hát bó hẹp; niềm vui đến bằng một cách tự do và hồn nhiên như thế. Bỗng nhiên, mọi ồn ào và hỗn loạn trong cuộc sống lắng lại, cảm giác mình như bước vào một thế giới khác, nơi âm nhạc là toa thuốc chữa lành.

Một concert đẹp như giấc mơ, gói ghém những mong mỏi bình dị nhất, những yêu thương thân thuộc nhất của mình. "Đây mới là Hà Nội mà em khao khát được tìm về", mình nói với các chị như vậy.

Hà Nội trong một khoảng sân nhỏ, những mảnh thanh xuân trong vắt cùng thương nhau, cùng nắm tay, cùng cười, cùng khóc, cùng mơ." - chia sẻ từ bạn Ricky


"Một concert đẹp như giấc mơ, gói ghém những mong mỏi bình dị nhất, những yêu thương thân thuộc nhất của mình."

"Một buổi sáng mùa thu Hà Nội. Những người hàng xóm, những người bạn, những tia nắng ấm áp của mùa thu. Một chiếc đàn piano 3 chân được mang tới. Đặt ở giữa sân. Không đúng với những hình ảnh mà bạn nghĩ. Không có ánh đèn sân khấu, không được đặt cao hơn so với mặt sàn, không có rào cản xung quanh. Rồi thêm đó là những chiếc violin, viola... thậm chỉ cả 1 cây harp và dĩ nhiên là có cả những nhạc công tuyệt vời. Tất cả đều xuất hiện dưới sân khu tập thể nhà tôi. Điều mà trước kia tôi hàng mong ước. Tôi vẫn thường trêu. Khu nhà của tôi được xây theo kiểu nhà hát lớn nè. Mọi người có thể tự do đi lại ở tầng 1, ban công tầng 2. Mà nó lại còn thành 1 vòng tròn nữa chứ, còn có cả cái bục cầu thang cho nhạc trưởng chỉ huy. Và tôi gọi nó là nhà hát lớn của Le Tu. À tôi còn trêu chỗ này âm thanh cũng tuyệt vời không kém nhà hát lớn. Và rồi những nốt nhạc đầu tiên cất lên từ chiếc đàn Harp. Trong suốt và lơ lửng như những giọt nước giữa không trung. Nhưng kì lạ là nó không rơi xuống mà lại bay lên cao và được những tia nắng chiếu qua lấp lánh đến lạ thường. Và đó là bản harp concerto tuyệt nhất mà tôi từng nghe." - chia sẻ từ Tú - một cư dân của khu tập thể.


"Và đó là bản harp concerto tuyệt nhất mà tôi từng nghe."

Chương trình này nằm trong chuỗi hòa nhạc cộng đồng do Wonder thực hiện vào tháng 11 năm 2018. Chuỗi hòa nhạc này được tổ chức tại một trường tiểu học công, một khu tập thể, Nhà hát lớn Hà Nội... với mong muốn hiện thực hóa niềm tin "Nghệ thuật dành cho tất cả mọi người."

CONTACT US